Máy in 3D đầu tiên, phát minh vào năm 1986 bởi Charles Hull, được chế
tạo dựa trên một kỹ thuật gọi là steriolithography (SLA). Ở đây, một bệ
đỡ được đặt bên trong một thùng chứa một loại polyme lỏng có thể làm
cứng khi chiếu một loại ánh sáng thích hợp (liquid photocurable
polymer). Dựa trên hình dạng của đối tượng muốn tạo ra, một chùm tia
laser UV được điều khiển bởi một máy vi tính sẽ chiếu lên bề mặt trên
cùng của polyme lỏng, làm cho một lớp pholyme cứng lại. Bệ đỡ lúc này
chứa lớp polymer cứng được hạ xuống một chút. Quá trình này được lặp đi
lặp lại, hết lớp này đến lớp khác cho đến khi đối tượng đã hoàn toàn
được in.
Mặc dù quá trình khá đơn giản nhưng rất chính xác. Trong thực tế, cho
đến ngày nay, in SLA vẫn còn là một trong các phương pháp in 3D chính
xác nhất, với độ dày mỗi lớp nhỏ nhất có thể thực hiện lên đến 0.06mm.
Quy trình in 3D đã mở rộng rất nhiều kể từ khi nguyên mẫu của Hull, đặc
biệt là trong 10 năm qua. Một ví dụ là nung kết sử dụng laser (selective
laser sintering-SLS). Nguyên lý tương tự như SLA: xây dựng đối tượng từ
các lớp. Nó tạo nên các đối tượng bằng cách sử dụng một lớp vật liệu ở
dạng bột và sau đó dùng tia laser để hợp các hạt với nhau. Đây là sự
khác nhau chính giữa SLA và SLS. Vật liệu dạng bột bao gồm polyxetyren,
nylon, thủy tinh, gốm sứ, thép, titan, nhôm, và bạc nguyên chất.
Sau khi hoàn thành, bột dư thừa có thể được tái chế (làm cho nó trở thành một phương pháp sản xuất rất hiệu quả). Phương pháp khác là nung chảy sử dụng laser (selective laser melting-SLM) với quy trình tương tự, điểm khác biệt là quá trình sử dụng tia laser để làm tan chảy các hạt bột với nhau và định hình các đối tượng cuối cùng.
Một hình thức khác của in 3D là mô hình sử dụng nhiều vòi phun
(multi-jet modeling-MJM). Nó cũng xây dựng các đối tượng từ các lớp bột,
nhưng sử dụng một đầu in phun để phun thay vì một giải pháp kết dính
các hạt với nhau như các phương pháp trên. Một số máy in có thể phun lên
đến bốn màu sắc khác nhau, cho phép chúng tạo ra các đối tượng 3D có đủ
màu sắc.
Ngoài ra còn có phương pháp FDM (fused deposition modeling). Quá trình
này tạo hình đối tượng bằng cách sử dụng một loại nhựa dẻo nóng (cùng
loại được sử dụng trong ép nhựa) được đùn ra từ một đầu in có thể kiểm
soát nhiệt độ. Nó có khả năng sản xuất các vật có khả năng chống chịu
với độ chính xác cao.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét